Nối mạch nguồn lịch sử từ bục giảng đến trang sách – Người truyền lửa lịch sử dưới mái trường Lê Quý Đôn

Trong tâm thức của nhiều học sinh, Lịch sử vốn là những trang sách dày đặc mốc thời gian và những sự kiện cần ghi nhớ. Thế nhưng, có những cuốn sách và những người thầy đã thay đổi hoàn toàn định kiến đó, biến những con số khô khan thành những câu chuyện sống động về lòng yêu nước và ý chí dân tộc.

​Với học sinh dưới mái trường Lê Quý Đôn chúng tôi, cuốn sách “Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968 – cái nhìn sau nửa thế kỷ” không chỉ là một tài liệu nghiên cứu giá trị, mà còn là một hành trình tìm về nguồn cội đầy xúc động. Sau hơn 50 năm, những sự kiện của Tết Mậu Thân 1968 được nhìn nhận sâu sắc và đầy đủ hơn, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ ý nghĩa lớn lao của một giai đoạn lịch sử đặc biệt. Nhưng điều làm nên sức hút mãnh liệt nhất đối với chúng tôi chính là bài viết: “Phong trào ‘Chiếc gậy Trường Sơn’ với Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968” nằm trong cuốn sách này.

​Lật mở từng trang viết, hình ảnh một phong trào sục sôi xuất phát từ vùng đất Hà Tây (nay thuộc Hà Nội) hiện lên rõ nét. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi tiền tuyến miền Nam gọi tên, hàng vạn thanh niên miền Bắc đã sẵn sàng lên đường với hành trang là một “chiếc gậy Trường Sơn”.

​Trước đây, tôi cứ ngỡ chiếc gậy ấy chỉ đơn thuần là một vật dụng hỗ trợ khi hành quân qua những cung đường đèo dốc. Nhưng qua những dòng tư liệu chân thực, tôi mới thấu hiểu rằng: Chiếc gậy ấy là hiện thân của ý chí, niềm tin và quyết tâm sắt đá của cả một thế hệ. Đó là hình ảnh của những chàng trai trẻ sẵn sàng gác lại bút nghiên, rời xa hơi ấm gia đình để dấn thân vào gian khổ. Đó là những buổi tập luyện đổ mồ hôi trên thao trường và cả những cuộc chia ly đầy lưu luyến mà không phải ai cũng có ngày trở lại.

​Bài viết đã giúp chúng tôi nhận ra một sự thật giản dị mà cao cả: Đằng sau những chiến thắng vẻ vang là sự đóng góp thầm lặng của những con người bình dị. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà còn chuẩn bị cho ngày toàn thắng bằng tất cả tinh thần và trách nhiệm từ hậu phương. Lịch sử, qua cách tiếp cận này, không còn là những gì xa vời mà hiện diện ngay trong những điều nhỏ bé, gần gũi nhất.

Cô giáo Nguyễn Thị Cúc – ​Người truyền lửa lịch sử dưới mái trường Lê Quý Đôn

Đặc biệt và tự hào hơn cả, tác giả của những dòng chữ tâm huyết ấy chính là cô giáo của chúng tôi – người vẫn hằng ngày đứng trên bục giảng trường THCS Lê Quý Đôn. Với cô, Lịch sử không chỉ dừng lại ở những bài giảng trong sách giáo khoa. Cô đã dành tâm sức để nghiên cứu, tìm tòi và gửi gắm tình yêu nghề vào từng trang viết. Cô chính là nhịp cầu diệu kỳ nối liền quá khứ với hiện tại, nối trang bản thảo với trái tim người học.

​Nhìn cách cô miệt mài với những tư liệu lịch sử, chúng tôi hiểu rằng để có được những trang viết chân thực và sâu sắc đến thế, người viết phải có một tấm lòng bao dung và một tình yêu dân tộc nồng nàn. Sự tận tụy của cô không chỉ dạy chúng tôi kiến thức, mà còn dạy chúng tôi cách biết trân trọng giá trị của hòa bình và lòng biết ơn đối với cha ông.

​Cuốn sách khép lại, nhưng ngọn lửa từ “Chiếc gậy Trường Sơn” và nhiệt huyết của người cô giáo ấy vẫn sẽ mãi thắp sáng trong lòng chúng tôi. Đó là hành trang quý giá để thế hệ học sinh hôm nay thêm yêu, thêm tự hào và vững bước viết tiếp những trang sử mới cho tổ quốc.

Nét bút tri ân của học trò trường Lê Quý Đôn!

Thành Trung